▸ Rừng Sặt sáng ngày 14 tháng 12 năm ấy

0

Ngày 14 tháng Mười Hai năm 1961 Chủ tịch Hồ Chí Minh về thăm trường Trung cấp Thể dục thể thao trung ương. Cùng đi với Bác có đồng chí Nguyễn Lương Bằng và nhiều cán bộ cấp cao khác của Đảng, Chính phủ. Bác đi thăm nhà ăn, nhà tập và nói chuyện với cán bộ, học sinh, chuyên gia Liên Xô đang công tác tại đây. Sau khi lên hội trường gặp gỡ với cán bộ, giáo viên, học sinh, Bác thân mật ân cần nói chuyện, căn dặn việc học tập và học hành rồi ra sân xem đồng diễn võ dân tộc.

8h30 phút tràn ngập niềm vui lớn

Mười bốn tháng Mười hai năm 1961 là ngày thứ Năm (mồng Bảy, tháng Một năm Tân Sửu). Rừng Sặt (thôn Trang Liệt, xã Đồng Quang, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh) nơi đặt Trường trung cấp Thể dục thể thao trung ương mới được hơn 2 năm vẫn như mọi ngày bình thường khác.

Kẻng đánh thức thầy trò lúc 5 giờ rưỡi dậy tập thể dục, vệ sinh cá nhân, ăn sáng để 6h30 một nửa trong 10 lớp (có 2 lớp nữ hơn 100 người) lên lớp học lý thuyết, học văn hóa, nửa số kia ra sân học thực hành, tập luyện kỹ thuật. Tiết thời đại tuyết và gió mùa đông bắc rét giá suốt cả tuần. Thời gian này cả trường vừa học chuyên môn vừa tập luyện chương trình đồng diễn lớn phục vụ nhiệm vụ đặc biệt: Chào mừng thành công Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ III, đón Quốc trưởng Campuchia Nôrôđôm Sihanúc sang vui tết cổ truyền Nhâm Dần của Việt Nam. Lãnh đạo nhà trường liên tục được đón các đoàn khách đến thăm hỏi động viên: Trung tướng – Chủ nhiệm Ủy ban Thể dục thể thao Hoàng Văn Thái, lãnh đạo các vụ chức năng… Bộ Giáo dục, Bộ Đại học và Trung học chuyên nghiệp, Trung ương Đoàn Thanh niên, Tỉnh ủy Bắc Ninh…

Gần hết 2 tiết đầu của buổi học sán, thì bỗng thấy từ ngoài cổng lớn có 3 chiếc xe ôtô con từ từ đi vào trường. Hồi đó, nhà trường còn đi chung với đường thôn Trang Liệt, nên cổng trường mở lối đi ngay ra gốc đa phía cổng làng. Ô tô vào đến trước dãy khu nhà E (chỗ đài Tưởng niệm Bác ngày nay) cả 3 xe dừng lại. Chiếc xe ôtô đi đầu dừng trước. Cửa mở, đặt chân xuống đất đầu tiên là đồng chí Hoàng Hữu Kháng. Ông nhìn xung quanh một lượt như tìm ai. Trong lúc đó, xe ôtô đi sau cũng mở cửa, đồng chí Lê Đức Thọ và đồng chí Vương Thừa Vũ lần lượt bước ra. Tiếp đến ở bên xe thứ ba, là đồng chí Nguyễn Lương Bằng. Xe ôtô đậu giữa có người mở cửa sau, Bác Hồ xuất hiện. Bác mặc bộ đồ ka ki màu sáng, chân đi dép cao su. Đoàn đi về phía ngôi nhà chuyên gia, nơi có Hiệu trưởng Nguyễn Tính và Phó hiệu trưởng Vũ Tiến Quân, mỗi người ở một phòng nhỏ. Độ này Hiệu trưởng Nguyễn Tính đi công tác, chỉ có Phó hiệu trưởng Vũ Tiến Quân điều hành công việc nhà trường.

Đoàn khách gặp và hỏi chuyện người đầu tiên đó là giáo viên điền kinh Nguyễn Văn Lộc. Ông Kháng hỏi: “Ban giám hiệu làm việc ở phòng nào anh?”. Thầy Lộc chưa biết là ai, bèn nhắc “Xin mời anh ra ngoài phòng thường trực của trường để hỏi?”. Tuy nhiên, khi nghe ông Kháng nói, thầy Lộc hăng hái chỉ tay vào “ngôi nhà chuyên gia” và ông cũng đi nhanh đến căn phòng nhỏ phía trong sát cạnh hội trường lớn có một cán bộ Ban giám hiệu ở. Lúc ấy trên sân điền kinh ngay trước Nhà hội trường có một khối đang học điền kinh. Chị Đặng Mai Chinh kiến tập nên đứng hơi gần đoàn xe đỗ. Bỗng không biết từ đâu, ai đó hô lớn “Bác Hồ, Bác Hồ về trường!”. Chẳng ai bảo ai, hàng trăm con mắt khắp quanh các sân tập đổ dồn về chỗ đoàn xe đỗ. Giáo viên chính trị Linh Sơn từ phía hội trường chạy ra. Ông đã có thời gian công tác trong quân đội rồi chuyển ngành về Văn phòng Phủ Thủ tướng, nên thoạt trông đã kịp nhận ra ngay các đồng chí Nguyễn Lương Bằng, Hoàng Hữu Kháng, Lê Đức Thọ, Nguyễn Khai-Chánh Văn phòng Trung ương Đảng cùng đi với Bác Hồ. Loáng sau ông vội chạy vào báo cho Ban giám hiệu. Phó hiệu trưởng Vũ Tiến Quân không kịp khoác thêm chiếc áo vét, cứ nguyên chiếc áo len dài tay ùa vội ra. Bác Hồ tiến vào gặp thầy Quân hỏi luôn:

- Chú là cán bộ phụ trách nhà trường à?

- Thưa Bác, vâng ạ! Cháu là hiệu phó – Ông Quân lúng túng.

Đồng chí Lê Đức Thọ nhẹ nhàng nhắc:

- Đồng chí cứ bình tĩnh, hôm nay Bác và một số đồng chí trên Trung ương Đảng, Chính phủ về thăm nhà trường. Đồng chí Nguyễn Lương Bằng cùng đi với Bác nữa đấy. Lúc đó, khắp sân trường đều cùng rộ cả lên rất tưng bừng, đồng thanh hô vang như sóng dâng “Bác Hồ muôn năm”, “Hồ Chủ tịch muôn năm”.

Phút quây quần bên Bác Hồ

Thầy Vũ Tiến Quân chưa kịp đáp câu hỏi của Bác thì các chuyên gia Liên Xô đã ùa đến. Nữ chuyên gia thể dục dụng cụ Dina bước lên chào Bác trước, rồi đến huấn luyện viên điền kinh Xéc-gây Vitali. Cả ông phó trưởng đoàn chuyên gia huấn luyện bóng đá cung kính hỏi thăm sức khỏe Bác Hồ bằng tiếng Nga. Không đợi phiên dịch Bác Hồ dùng tiếng Nga đáp. Các chuyên gia Liên Xô, đoàn các bộ tháp tùng, thầy Quân…đều cười rất vui. Phiên dịch Đặng Bảo Ngọc nói to cho mọi người cùng biết: “Ông X. Philatov báo cáo với Bác là các vận động viên, cầu thủ ta tập luyện có ý thức và kỷ luật rất tốt. Tuy khối lượng vận động lớn, bài tập nặng, nhưng ai nấy đều rất cố gắng. Anh em cầu thủ còn được ăn mức 30 đồng/tháng!”.

Bác ân cần nói:

- Đất nước Việt Nam còn bị chia cắt, nhân dân còn vất vả, đời sống chưa khá, các vận động viên thể thao ăn mức ấy là cao ngang cấp tướng đấy. Công nhân, cán bộ cũng chỉ được ăn mức 18 đồng/tháng, gạo chỉ có 225gram/bữa cũng đã là sự cố gắng lớn của Chính phủ.

Rồi Bác bảo lãnh đạo nhà trường đưa đi thăm nơi ăn ở, sinh hoạt, nhà vệ sinh…Bác bước vào khu nhà bếp trước. Nấu ăn cho cả nghìn người ăn mức tương đối cao (6,8hào/bữa) nên “bộ phận anh chị nuôi” vô cùng vất vả. Bác gặp ông Thảo, ông Xô (người Hoa) và chị em đang nhặt rửa rau lo chuẩn bị bữa cơm trưa. Bác gặp và hỏi chuyện, động viên từng người. Bác căn dặn cần coi trọng mặt vệ sinh thực phẩm, bảo quản đồ dùng nhà bếp phải sạch sẽ. Bác nhắc nhà bếp tổ chức tăng gia trồng nhiều rau xanh để cải thiện bữa ăn. Rời nhà bếp, Bác đi thăm một căn nhà lá của học sinh lớp nữ. Hồi này, nhà trường triển khai học tập thực hiện “4 tác phong” của Trung tướng-Chủ nhiệm Ủy ban thể dục thể thao Hoàng Văn Thái phát động: Gian khổ-Giản dị- Đoàn kết- Khiêm tốn- Khẩn trương- Hoạt bát- Tổ chức- Kỷ luật, trật tự nội vụ được duy trì. Khi ngủ dậy, mọi người phải gấp chăn màn vuông vức như bộ đội ở doanh trại. Bác dừng chân bên giãy giường của một tổ nữ lớp 9 do chi Đinh Thị Tâm làm lớp trưởng. Mấy người đi sau thấy Người lấy ngón tay miết xuống giát giường thì đều nghi ngại . Khi Bác giơ ngón tay lên, không thấy có bụi bẩn, bèn nói với mọi người: “Giữ sạch sẽ thế này rất tốt!”. thì ai nấy đều thấy nhẹ cả người.

Bác vòng sang dãy nhà giáo viên ra xem giếng nước. Người đi men theo bên dãy nhà 3 tầng đang xây dựng. Phó hiệu trưởng Vũ Tiến Quân đưa Bác qua sân điền kinh xem thầy trò đang tập luyện. Thầy Võ Đức Phùng và Nguyễn Phi Hải làm mẫu môn ném tạ xích: Các giáo viên Dương Văn Sầm, Đoàn Kim Phách và Nguyễn Thị Hồng biểu diễn môn nhảy cao; Giáo viên Đặng Tuệ Trí dạy môn nhảy sào ở góc cuối sân. Giáo viên dạy điền kinh cho lớp 2 (nam), lớp 10 (nữ) ở sân ngay trước cửa nhà chuyên gia, binh dự được thấy Bác gần và rõ nhất. Các giáo viên Võ Đức Phùng, Đoàn Kim Phách, Nguyễn Thị Hòa, Nguyễn Thị Tuyết Minh, Đặng Ngọc Giao (giáo viên bóng rổ) sáng ấy không có giờ lên lớp, cũng nhanh chân ra cùng các giáo viên điền kinh nghe Bác Hồ thân mật hỏi chuyện. Các chuyên gia Liên Xô lúc trước đó đã được đón Bác, nghe Bác Hồ hỏi chuyện đến lúc này cùng dẫn Bác và các vị khách bước vào sân điền kinh. Phó hiệu trưởng Vũ Tiến Quân đã bình tĩnh trở lại, chủ động vừa nghe Bác hỏi chuyện học tập, việc ăn ở của cán bộ, giáo viên, học sinh. Ông Quân đứng sát ngay bên Bác Hồ giới thiệu về buổi học, nội dung học “giáo án hai nội dung” theo sáng kiến của tổ giáo viên thực hành. Thấy Bác tỏ vẻ như chưa rõ “giáo án hai nội dung là như thế nào?”. Thầy Quân giải thích mạch lạc rõ ràng: Vì học sinh đông, giáo viên chuyên môn chưa đủ lên lớp, nên phải áp dụng phương pháp nửa số học sinh học nội dung này, nửa số học sinh còn lại học nội dung kia. Sau một giờ thì hai bên đổi cho nhau. Riêng giáo viên thì có vất vả hơn, phải “hai lần lên lớp”. Bác khẽ gật đầu và hỏi: “Thế chú có trả lương giáo viên gấp đôi không?”. Lát sau Người nhẹ nhàng: “Bác hỏi vậy thôi, nhưng đã hiểu và rất thông cảm, có điều giáo viên cần mẫn với trách nhiệm, chú đừng phụ công anh chị em cần để nhiều người cùng biết sự cố gắng đó, nên tôn trọng sự đóng góp quý báu như vậy!”. Thấy Bác Hồ cười vui với thầy Phó hiệu trưởng, đồng chí Nguyễn Lương Bằng đứng ngay sau lưng Bác, đồng chí Nguyễn Khai đứng xế bên, các chuyên gia Liên Xô nhìn Bác chăm chú và cũng vui lây. Không khí trên sân điền kinh buổi sáng ngày hôm ấy đến nay vẫn như chưa hề vợi niềm chan hòa lớn đó.

Khoảng 9h30 rời sân điền kinh Ban giám hiệu mời Bác và Đoàn qua thăm quan nhà tập thể dục, nơi đó các vận động viên đội tuyển quốc gia đang tập luyện. Các khối học sinh tập bóng đá, bóng chuyền, bóng rổ…ở các sân phía khu nhà tranh lũ lượt được tạm dừng tập để lên hội trường lớn nghe Bác Hồ nói chuyện

Các cháu học thể dục thể thao để làm gì?

Hơn 500 học sinh cứ nguyên quần áo tập đủ màu sắc ào ào rời bãi tập chạy ùa vào hội trường lớn, tranh những hàng ghế trên. Giáo viên, cán bộ, vận động viên các đội điền kinh, bóng đá, thể dục do các chuyên gia huấn luyện cũng được lên hội trường lớn đón Bác Hồ. Hội trường lớn rộng là vậy, giờ như hẹp lại, ồn ào. Ai cũng cố ngoái lên nhìn xem Bác ngồi đâu. Mười phút sau, từ cửa vang lên “Hồ Chủ tịch muôn năm!, “Bác Hồ muôn năm”. Giáo viên chính trị Linh Sơn lên tiếng giữ trật tự. Ông hô to: “Tất cả yên lặng để nghe Bác Hồ nói chuyện!”. Bác Hồ nhanh nhẹn bước lên từng bậc xi măng tiến đến cái bục gỗ đặt chếch giữa sân khấu:

- Các cháu có tập quân sự không? – Bác Hồ ân cần mở đầu buổi nói chuyện.

- Thưa Bác có tập luyện quân sự nhiều ạ! – Cả hội trường đồng thanh đáp.

- Vậy là tốt. Đất nước ta còn đang bị chia cắt. Miền Nam bị đế quốc Mỹ và Ngô Đình Diệm giày xéo. Chúng ta phải đấu tranh đòi thống nhất đất nước. Vì vậy thanh niên phải học tập quân sự. Mọi người dân cần phải khỏe mạnh để sẵn sàng chiến đấu bảo vệ miền Bắc xã hội chủ nghĩa.

Bác lại hỏi: “Các cháu có về nông thôn, xuống các hợp tác xã, cơ quan, xí nghiệp, nhà máy vận động tuyên truyền để có nhiều người ra tập thể dục, rèn luyện thân thể không? “Chưa dứt câu, cả hội trường lại vang lên: “Thưa Bác có ạ!”.

Một cán bộ Phòng giáo vụ: “Thưa Bác, hàng năm nhà trường đều tổ chức cho học sinh đi thực tập vừa để làm quen công tác vận động quần chúng vừa tổ chức cho đông người cùng tập đúng kỹ thuật, đúng bài hướng dẫn của Ủy ban Thể dục thể thao trung ương ạ!”. Bác nghe vậy gật đầu.

Hồi này, bên cánh phải hội trường có câu trích Nghị quyết Đại hội Đảng III (1960) về công tác thể dục thể thao: “Tiếp tục phát triển phong trào vệ sinh phòng bệnh và phong trào thể dục thể thao yêu nước… nhằm nâng cao không ngừng sức khỏe nhân dân”. Bên cánh trái viết nguyên Thư của Bác Hồ gửi Hội nghị cán bộ thể dục thể thao toàn miền Bắc ngày 31 tháng Ba năm 1960 bằng chữ vàng trên nền vải đỏ rất trang trọng. Qua một phút giữ yên lặng, Bác nói tiếp:

- Bác và đồng chí Nguyễn Lương Bằng về thăm trường. Bác thay mặt Trung ương Đảng và Chính phủ cảm ơn Đảng Cộng sản Liên Xô đã cử các chuyên gia sang giúp đỡ, huấn luyện với tình cảm quốc tế vô sản đoàn kết anh em.

- Bây giờ Bác hỏi: “Các cháu học thể dục thể thao để làm gì?”

Cả hội trường vang lên: “Thưa Bác, học để phục vụ sức khỏe nhân dân, phục vụ sản xuất, phục vụ nhiệm vụ quốc phòng bảo vệ Tổ quốc ạ!”.

- Đúng! – Bác rất vui, với giọng nói xứ Nghệ ân cần đầm ấm, âm vang cuốn hút người nghe. Bác chậm rãi tiếp: “Học thể dục thể thao không phải chỉ là chơi, chỉ để giải trí mà học để phục vụ việc nâng cao sức khỏe nhân dân. Tăng cường sức khỏe thì sản xuất tốt, chiến đấu, học tập tốt. Học thể dục thể thao không phải để làm ông kiện tướng này, bà kiện tướng kia. Cái chính là làm người cán bộ phục vụ đắc lực cho nhân dân, đem hiểu biết của mình ra hướng dẫn mọi người cùng tập luyện để nâng cao sức khỏe, đẩy lùi bệnh tât. Bác căn dặn: Học sinh phải chăm chỉ học tập và phải biết giữ vệ sinh, cán bộ giáo viên phải hết lòng công tác, giảng dạy thật tốt…”. Chợt Bác nhìn xuống hàng ghế đầu thấy hai người chân tay bó bột to xù, đó là giáo viên bóng đá Hàn Hùng Định và vận động viên thể dục Hà Mộng Tường bị chấn thương từ mấy hôm trước. Bác hỏi xuống:

- Các cháu làm sao mà bị bó bột người ở chân, người ở tay thế kia?

- Thưa Bác cháu tập bị chấn thương ạ! Anh Định, anh Tường cùng thưa.

- Bác nói ngay: Tập luyện mà các cháu xem nhẹ việc bảo hiểm, thiếu cẩn thận là không được. Thế này mà đi vận động nhân dân tập luyện thấy các cháu người gãy tay, người đau chân phải băng bó chống nạng thử hỏi ai còn dám ra tập!

Rồi Bác nhắc đến việc phải diệt ruồi, giữ vệ sinh, bảo vệ sức khỏe; phải đẩy mạng việc tăng gia, trồng nhiều rau xanh, phải trồng cây để có bóng mát. Bác hỏi:

- Các cháu có muốn Bác về thăm trường luôn không?

- Thưa Bác có ạ. Muốn lắm ạ! Mọi người cùng đáp vang cả hội trường.

Bác Hồ nói tiếp – Như vậy các cháu phải tích cực thi đua học tập tốt, công tác giảng dạy tốt, phục vụ việc tập luyện tốt, Bác sẽ lại về nữa. Ngừng một lát Bác hỏi:

- Các cháu có môn gì hay, đẹp biểu diễn cho Bác và các đồng chí trong Đoàn cùng xem được không?”

- Thưa Bác có ạ! Mọi người lại cùng đáp.

- Vậy chuẩn bị mười lăm phút nhé! Bác Hồ nói.

Thầy giáo thể dục Hoàng Tuấn Kiệt trực ban ngày học phổ biến: “Tất cả học sinh ra sân bóng đá 2 chuẩn bị làm bài quyền tay không, bài kiếm, bài võ gậy. Chú ý các lớp đứng vào hàng như tập luyện hàng ngày!”.

Mọi người chạy ào ra sân chuẩn bị. Như có phép tiên, rất nhanh hàng ngũ ngang dọc ngay ngắn, chỉnh tề như xếp. Các giáo viên thể dục Ngô Gia, Vũ Văn Sản, Hoàng Tuấn Kiệt, Đoàn Ngọc Lý, Mai Văn Mười, Vũ Chi Mai. Các giáo viên Nguyễn Đình Văn, Vũ Đình Học, Đặng Thị Kim Chi, Nguyễn Thị Nương…sốt sắng dóng các khối. Giáo viên võ dân tộc Sáu Na, người miền Nam đã mấy tháng ròng cùng nhà trường đầu tư cho chương trình đồng diễn có một không hai này.

Bác và đoàn khách ra đến nơi. Giáo viên Hoàng Tuấn Kiệt dõng dạc hô: “Toàn trường chú ý. Nghiêm! Nhìn trước thẳng. Được!” Rồi ông chạy ngắn mấy bước tiến đến cách Bác khoảng năm sáu mét, dập hai chân, tư thế đứng nghiêm theo tác phong quân sự:

- Thưa Bác, cháu Hoàng Tuấn Kiệt, giáo viên thể dục trực ban, toàn trường đã sẵn sàng. Xin lệnh của Bác.

- Được, cháu cho học sinh tập bình thường như mọi khi. Nói xong Bác ra hiệu để các đồng chí cùng đi tiến lên theo hàng ngang xem. Sân bóng 2, hàng trăm cán bộ, một số bà con trong làng Trang Liệt cũng ra đón Bác. Sân trường bỗng im phắc. Chỉ thấy tiếng thở, tiếng chân dập xuống nền cỏ mạnh mẽ, dứt khoát. Đồng diễn xong bài quyền tay không 64 thế, đến bài múa quạt của khối nữ và cuối cùng là bài kiếm. Mỗi lúc đến động tác hạ tân đứng chữ đinh, cùi tay trái ấn khuỷu tay phải để đẩy mũi kiếm thẳng ra phía trước, rồi đồng thanh cùng hô vang “Sát…” đầy dũng khí. Bác gật đầu nói với các đồng chí cùng đi và Ban giám hiệu nhà trường:

- Khá đấy nhưng chưa đều, phải mạnh mẽ nữa!

Bác Hồ tiến lên mấy bước, vào hàng chữa động tác cho mấy học sinh nữ. Bác ra hiệu mọi người cùng chú ý và sửa động tác cầm kiếm sai của Trần Thúy Mai, Lê Hồng Hải. Nhiều người xúm lại nghe Bác phân tích: “Khi đánh kiếm cánh tay phải vung mạnh, động tác phải thật nhanh, dứt khoát. Mũi kiếm đưa đi con mắt phải dõi theo. Võ dân tộc của ta rất giàu tính chiến đấu!”

Bác gọi cô học sinh Đặng Mai Chinh (quê Nam Định) đứng phía tay phải cách Bác mấy sải chân xích lại gần cạnh Lê Hồng Hải: “Cháu nhìn đây, cầm kiếm như thế này mới đúng!”. Bác nói, bàn tay phải của Bác nắm chặt cả bàn tay trái của Hải. Hai bàn tay Bác cháu cùng xiết chặt đốc kiếm. Tay trái của Bác lúc trước đã sửa bàn tay cầm kiếm cho Mai, lúc này tay Bác đã nhích lên cầm phía trên tai kiếm. Cô học sinh Nam Định nhận ra sai kỹ thuật thoáng thẹn ngượng cười. Cả Bùi Thuộc (quê Hồng Gai) đứng phía sau lưng Bác Hồ, Bùi Văn Mỹ (quê Diễn Châu, Nghệ An) cố lách lên, nhìn thật kỹ cách cầm kiếm do Bác chỉ dẫn. Thúy Mai miệng cười nhưng đôi mắt nhìn trân trân vào chòm râu bạc thưa của Bác cũng rung rung như cười. Đôi mắt Hồng Hải thì nhìn dán vào bàn tay xòe rộng của Bác Hồ. Đứng sau Hải, cô học sinh Hà Nội là Đoàn Văn Công (quê Kiến An) vì nhường chỗ để Hải, Chinh nhoi lên thành ra Công bị Chinh che hết cả mặt. Nhiếp ảnh gia đi theo Bác bấm máy liên tục và những tấm ảnh “Bác Hồ sửa kiếm”, “Bác xem đồng diễn bài kiếm”, “Thưa Bác, toàn trường đã tập trung đủ, xin Bác cho chỉ thị”, trong đó có giáo viên trực ban nhà trường Hoàng Tuấn Kiệt là 3 trong 12 tấm ảnh đẹp được Văn phòng của Bác gửi về tặng nhà trường sau đó một tuần. Những tấm ảnh vô giá đó thoắt đấy đến nay đã hơn 60 năm trở thành tài sản tinh thần quý báu không chỉ của Trường Đại học Thể dục thể thao I mà còn là kỷ vật thiêng liêng của Bác với ngành Thể dục thể thao. Bác Hồ đã đi xa. Những người đứng bên Bác ngày đó đều đã cao tuổi. Vậy mà cái thần của những tấm ảnh vẫn đậm tính thời sự, gần gũi, đầm ấm ngỡ như rất mới đây thôi.

Bác chỉ bảo cho toàn thể học sinh Khóa trung cấp 2 ngày đó một cách tỷ mỷ và sâu sắc mang tính chuyên môn kỹ thuật. Lúc sau Bác ôn tồn bảo các cháu làm lại lần nữa, để Bác xem đã tiếp thu cách Bác chỉ dẫn như thế nào. Tất cả cùng đồng thanh “Vâng!” rất to. Rồi ai nấy đều say sưa chuyên tâm vào kỹ thuật động tác, đây cũng là lúc Bác và đoàn khách đi ra con đường chạy giữa sân bóng đá, điền kinh và khu nhà thể dục, Bác lên xe ôtô rời trường. Lúc ấy là 10giờ35phút…

 Nguồn bài viết: Chủ tịch Hồ Chí Minh với Thể Dục Thể Thao – Tác giả Trương Xuân Hùng

Share.

Leave A Reply